SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT V MÙA CHAY – A

29.03.2020

TIN MỪNG: Ga 11,1-45

Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: ”Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: ”Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”

Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.

Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: ”Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!” Các môn đệ nói: ”Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?” Đức Giê-su trả lời: ”Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!”

Nói những lời này xong, Người bảo họ: ”La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” Các môn đệ nói với Người: ”Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. Bấy giờ Người mới nói rõ: ”La-da-rô đã chết. Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: ”Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!”

Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: ”Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” Đức Giê-su nói: ”Em chị sẽ sống lại!” Cô Mác-ta thưa: ”Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” Đức Giê-su liền phán: ”Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?” Cô Mác-ta đáp: ”Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”

Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: ”Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy!” Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.

Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: ”Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. Người hỏi: ”Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: ”Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” Đức Giê-su liền khóc. Người Do-thái mới nói: ”Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!” Có vài người trong nhóm họ nói: ”Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?” Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. Đức Giê-su nói: ”Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: ”Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” Đức Giê-su bảo: ”Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: ”Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” Nói xong, Người kêu lớn tiếng: ”Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: ”Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”

Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

SUY NIỆM: NIỀM TIN VÀO SỰ SỐNG LẠI

Bài Tin Mừng của Chúa Nhật tuần 5 Mùa Chay thuật lại câu chuyện Đức Giêsu làm phép lạ cho Ladarô sống lại. Đây là câu chuyện của lòng tin, vì nhờ lòng tin, lời khẩn cầu của hai chị em Matta và Maria đã được Chúa Giêsu nhậm lời, và qua phép lạ này, Chúa mời gọi những người chứng kiến tin vào Ngài là “Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian”.

Matta, Maria và Ladarô là những người bạn thân của Chúa Giêsu. Bêtania, ngôi làng của ba chị em, cách thành phố Giêrusalem không xa, là nơi mà Đức Giêsu cùng các môn đệ vẫn hay ghé lại mỗi lần lên Giêrusalem. Chúng ta vẫn còn nhớ câu chuyện khi Đức Giêsu đến thăm, cô Matta thì bận rộn bếp núc lo lắng phục vụ, còn cô em Maria thì chỉ ngồi lắng nghe Đức Giêsu nói chuyện. Như thế, giữa Đức Giêsu và ba chị em cô Matta có một mối liên hệ khắng khít, mối tương quan của những người bạn. Trong cuộc sống làm người, Đức Giêsu cũng có những người bạn. Ngài đến thăm và chia sẻ cuộc sống trong tư cách là những người bạn. Chính vì tình bạn gần gũi này mà khi Ladarô lâm bệnh, hai chị em đã nghĩ đến người bạn Giêsu của mình và báo tin cho Ngài. Người ta vẫn thường nói, người bạn thân thiết là người không bao giờ bỏ rơi chúng ta trong những lúc gian khổ. Về phần Đức Giêsu, khi hay tin, Ngài đã không đến liền. Không phải là Ngài không thương mến bạn bè mình, nhưng với Ngài, mỗi một biến cố là dịp để Ngài mặc khải về Thiên Chúa để giúp mọi người củng cố lòng tin.

“Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết ”. Lời của Matta và Maria khi gặp Đức Giêsu cho chúng thấy rằng, họ không chỉ xem Đức Giêsu là bạn, nhưng còn là Thầy, là người chỉ dạy và cũng là Người đầy uy quyền. Và họ hoàn toàn tin tưởng vào người bạn đó. Họ tin rằng nếu Đức Giêsu có mặt lúc Ladarô lâm bệnh, thì Ladarô đã được chữa trị kịp thời, vì Đức Giêsu chắc chắn sẽ giúp chữa lành, như Ngài đã chữa lành cho biết bao nhiêu bệnh nhân. Và giờ đây, mặc dù người em của họ đã chết, họ vẫn tin là thầy Giêsu vẫn có thể làm điều gì đó cho họ vì Ngài có khả năng “xin cùng Thiên Chúa”. “Em chị sẽ sống lại!” – một lời khẳng quyết của Đức Giêsu. Thế nhưng, Matta chỉ nghĩ đến niềm tin về sự sống lại trong ngày sau hết. Có lẽ cô tin là Đức Giêsu sẽ xin Thiên Chúa cho em cô được sống lại trong ngày sau hết. Nhưng Đức Giêsu mời gọi cô tiến xa hơn, tin vào Ngài là “sự sống lại và là sự sống”, tin rằng Ngài có quyền ban sự sống và làm cho sống lại. Matta vẫn chưa hiểu nhưng thấp thoáng niềm hy vọng. Không biết là cô có tin ngay lập tức rằng thầy Giêsu của mình, người bạn thân của gia đình, có thể làm cho Ladarô đã chết 4 ngày được sống lại hay không! Xưa nay cô và mọi người vẫn chưa hề thấy điều đó. Tuy nhiên, đó lại là điều mà Đức Giêsu sẽ thực hiện.

Đoạn kết của bài Tin Mừng là cả một phép lạ vĩ đại: Ladarô sống lại và bước ra từ mộ đá. Một người đã chết 4 ngày, xác đã bốc mùi, thế mà đã sống lại. Người Do Thái an táng người chết bằng cách ước xác và quấn vải liệm, rồi để thi thể trong hốc đá rồi đậy lại. Vậy nên, từ trong mộ đá, Ladarô tiến ra, người vẫn còn khăn vải quấn quanh người. Với phép lạ này, Đức Giêsu không chỉ củng cố lòng tin cho Matta và Maria, nhưng còn để mọi người tin vào Ngài, như lời Ngài nói với Chúa Cha “để họ tin là Cha đã sai con”. Quả thế, cũng như Matta và Maria vẫn tin vào sự sống lại ngày sau hết, người Do Thái cũng tin như thế. Thế nhưng, với phép lạ “xưa nay chưa từng có”, họ buộc phải đặt lại niềm tin vào Đức Giêsu, Người có thể đem lại sự sống cho người đã chết, Người đó hẳn phải từ Thiên Chúa mà đến, bởi vì chỉ có Thiên Chúa mới có quyền ban sự sống.

Câu chuyện phép lạ cho Ladarô sống lại, vừa để củng cố lòng tin, nhưng cũng là để tiên báo về sự sống lại của Đức Giêsu. Ngài sẽ chết, sẽ được an táng trong mộ đá, và Ngài sẽ sống lại. Ngài đã làm cho Ladarô sống lại thì chính Ngài cũng sẽ tự mình sống lại. Và như thế, ai tin vào Ngài cũng sẽ được sống lại và được sống đời đời.

Chúng ta đang trải qua những thời khắc khó khăn và đầy thử thách khi cả thế giới đang đối mặt với đại dịch do virus corona gây nên. Dịch bệnh đang hoành hành với số ca lây nhiễm ngày càng tăng nhanh và số người chết vì bệnh dịch đã vượt qua hàng ngàng. Các thành phố lớn vị phong tỏa. Các nhà thờ bị buộc đóng cửa. Cuộc sống hằng ngày bị đảo lộn. Mọi người sống trong âu lo và sợ hãi. Con virus này không miễn trừ một ai. Thủ tướng, bộ trưởng, quan chức, bác sỹ, y tá… tất cả moi người đều có thể nhiễm bệnh. Chưa có một phương thuốc đặc trị nào. Cũng như Matta và Maria đã thưa lên “nếu có Thầy ở đây” thì có thể chúng con đã không phải đối mặt với bệnh dịch nảy rồi. Chúng ta có cảm tưởng Thiên Chúa vẫn đang im lặng.

“Nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa”. Đức Giêsu vẫn luôn luôn mời gọi chúng ta tin vào Ngài, tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Ước gì khi chúng ta đang đối diện với đại dịch này, chúng ta được mời gọi tin tưởng hơn nữa vào Thiên Chúa, vì Ngài luôn ở với chúng ta. Xin Chúa giúp củng cố lòng tin của chúng ta, như xưa Ngài đã củng cố cho hai chị em Matta và Maria, và ra tay uy quyền để biến những âu lo và sợ hãi do bệnh tật và cái chết đem lại, trở thành niềm tin tưởng và hy vọng của sự sống. Xin Chúa ban thêm lòng tin cho chúng con.



Ý CẦU NGUYỆN
Trong thời điểm virus corona đang gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp thế giới, chúng ta hiệp lời cầu xin Thiên Chúa ban ơn giúp sức cho chúng ta. Xin Ngài xót thương và sớm đẩy lùi bệnh dịch. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho các nhà chức trách trên thế giới đang dùng mọi biện pháp để đương đầu với căn bệnh, cầu nguyện cho các bác sỹ, y tá đang vất vả phục vụ các bệnh nhân, cầu nguyện cho những người đã và đang bị nhiễm bệnh, cầu nguyện cho những người đã qua đời vì căn bệnh này, và cầu nguyện cho mỗi người chúng ta được bình an.
CÁC DỊP LỄ
Vì tình hình dịch bệnh, trong thời gian này sẽ không có các thánh lễ vào ngày Chúa Nhật và ngày thường. Mọi người có thể tham dự thánh lễ trên internet. Trong thời gian này, luật buộc tham dự thánh lễ ngày Chúa Nhật và lễ trọng sẽ được gỡ bỏ. Chúng ta được mời gọi dành thời gian ở nhà để cầu nguyện và kết hiệp cùng Chúa.
Lịch phụng vụ
  Nối kết